Bắt đầu từ mùa Đông năm nay, trạm tiếp nhận LNG nằm gần cảng Wilhelmshaven của Đức sẽ có thể cung cấp lượng khí đốt tương đương 20% lượng khí đốt mà Đức nhập khẩu từ Nga.
0:00 / 0:00
0:00
Một trạm bơm khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) tại Dortmund (Đức) ngày 24/3/2022. Ảnh: AFP/TTXVN
Một trạm bơm khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) tại Dortmund (Đức) ngày 24/3/2022. Ảnh: AFP/TTXVN

Đức đang đẩy nhanh tiến độ xây dựng trạm tiếp nhận khí thiên nhiên hóa lỏng (LNG) đầu tiên của nước này tại Wilhelmshaven - địa điểm chiến lược quan trọng nằm ở bờ Biển Bắc.

Bắt đầu từ mùa Đông năm nay, trạm tiếp nhận LNG nằm gần cảng Wilhelmshaven sẽ có thể cung cấp lượng khí đốt tương đương 20% lượng khí đốt mà Đức nhập khẩu từ Nga.

Kể từ khi cuộc xung đột Nga-Ukraine bùng phát, Nga đã thắt chặt nguồn cung cấp khí đốt cho Đức, trong khi đường ống Dòng chảy phương Bắc 1 (Nord Stream 1) vốn vận chuyển lượng khí đốt khổng lồ dưới Biển Baltic đến châu Âu đã bị hư hại vào tuần trước.

Trong nỗ lực tìm kiếm các nguồn cung cấp thay thế, chính phủ Đức đã đầu tư hàng tỷ USD vào 5 dự án tương tự như trạm tiếp nhận khí đốt ở Wilhelmshaven. Cả 6 cơ sở mới sẽ có thể xử lý khoảng 25 tỷ m3 khí đốt mỗi năm, gần tương đương với 50% công suất của đường ống Nord Stream 1.

Các trạm tiếp nhận LNG cho phép Đức nhập khẩu LNG bằng đường biển. Một tàu chuyên dụng, được gọi là FSRU, có thể dự trữ nhiên liệu và biến LNG trở lại thành khí để có thể đưa vào sử dụng, được nối với các đường ống kết nối với hệ thống khí đốt của đất nước.

Không giống như các quốc gia khác ở châu Âu, Đức cho đến thời điểm hiện tại vẫn chưa có trạm tiếp nhận và xử lý LNG, thay vào đó nước này đã luôn phải dựa vào nguồn cung cấp qua đường ống dẫn khí đốt tương đối rẻ từ Nga.

Nhưng kể từ cuộc khủng hoảng Ukraine bùng nổ, Đức đã tìm cách giảm sự phụ thuộc vào khí đốt của Nga, vốn chiếm 55% nguồn cung khí đốt của quốc gia "đầu tàu" châu Âu này.

Để đa dạng hóa nguồn cung cấp, đảm bảo đủ nguồn cung nhiên liệu và duy trì hoạt động của các nhà máy, Đức đã tìm cách tăng nhập khẩu LNG để lấp đầy khoảng trống mà Nga để lại.

Thủ tướng Đức Olaf Scholz tuần trước đã ký một thỏa thuận với Các Tiểu vương quốc Arập Thống nhất (UAE) để nhập khẩu thêm LNG, đồng thời đi thăm các quốc gia vùng Vịnh để tìm kiếm các nguồn cung mới. Đức đã phải chi 3 tỷ euro (2,9 tỷ USD) để thuê 5 tàu FSRU kết nối với các trạm tiếp nhận LNG mới.

Đức đã thông qua luật đẩy nhanh quá trình phê duyệt xây dựng trạm tiếp nhận LNG. Ở Wilhelmshaven, công việc đang tiến triển nhanh chóng. Holger Kreetz, người đứng đầu dự án thuộc công ty năng lượng Uniper (Đức) cho biết, tầm quan trọng chiến lược của dự án đã giúp việc xây dựng được đẩy nhanh một cách đáng kinh ngạc. Thông thường, một dự án như thế này mất từ 5-6 năm.

Sự xuất hiện của trạm LNG mới đã được nhiều cư dân ở Wilhelmshaven hoan nghênh. Quá trình thu hẹp hoạt động công nghiệp hóa đã đẩy tỷ lệ thất nghiệp ở đây lên tới 10%, gần gấp đôi mức trung bình của cả nước. Một người dân kỳ vọng cơ sở khí đốt mới sẽ mang lại việc làm cho khu vực.

Tuy nhiên, dự án này cũng vấp phải sự phản đối đến từ các nhóm hoạt động vì môi trường. Tổ chức môi trường DUH của Đức cho biết công trình này sẽ "phá hủy các hệ sinh thái nhạy cảm cũng như gây nguy hiểm cho không gian sống của các loài cá heo."

Bên cạnh đó, nguồn nhiên liệu đầu vào cũng là một vấn đề nhức nhối, với những lo ngại rằng khí thiên nhiên được sản xuất từ quá trình nứt vỡ thủy lực (fracking) ở Mỹ có thể được nhập khẩu qua trạm LNG mới.

Bộ trưởng Kinh tế Robert Habeck, một chính trị gia đảng Xanh, đã bác bỏ những lời chỉ trích về dự án, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của "an ninh năng lượng." Đến năm 2030, cơ sở này sẽ được chuyển đổi để nhập khẩu hydro xanh, được sản xuất bằng năng lượng tái tạo.